“Kỷ vật một trời yêu thương”
Con thấy Toà soạn báo Đồng Khởi gửi chú Năm đem về 1 cuộn gì gói trong túi nilong, đen, dài, cùng vài tờ báo (những số cuối mà ba biên tập).
Con cắt túi ra, dưới nền nhà 1 sấp giấy lớn bung mạnh, dày, và nặng, đầy mùi hồ, mực in mới, hơi nóng hực của tờ giấy in chưa kịp nguội, bản demo của rất rất nhiều tờ báo ba làm được dán trên đó, cùng chi chít những tấm ảnh, có đến hàng ngàn tấm....
Con đã không lật được những trang giấy phía dưới, vì khi sấp giấy cuộn tròn bung ra, vừa thấy tấm ảnh trắng đen của ba và bác Phan Văn Khải trong hàng ngàn tấm khác, con khóc oà lên như 1 đứa trẻ… Con cứ ôm mặt mà khóc, khóc vật ra sàn, khóc mệt bở hơi tai...ừ mà không ai lại an ủi con ba nhỉ! Cả khi ở trong mơ, cái nỗi buồn ấy nó vẫn trơ trọi...
Con phải giữ thật kỹ, à con phải treo lên tường, hay là đóng khung kính.. hay là... Rồi con lại lo, con phải nín khóc, vì nỗi lo dường như càng lúc nó cứ dần lớn hơn cả sự thương nhớ dằn vặt. Con lo sau này con già, con con nó không biết gìn giữ cái kỷ vật cuối cùng này của ba. Lỡ chật nhà, nó đem nhét vào kho, lỡ nó đổi nhà, nó bán ve chai cái sấp này..
Lo quá, con lại khóc, con khóc đến bừng tỉnh... Thì... ôi... chẳng có cái kỷ vật nào, tờ báo nào, chẳng có tấm hình nào, mọi thứ cứ tĩnh lặng theo tiếng rồ rồ nhẹ nhẹ của cục nóng máy lạnh ngoài hành lang… trời tối đen. Dọc theo cái suy nghĩ lo lắng rồ dại miên man đó, con lại thiêm thiếp, lại là những bức tranh của dì Tám! Lời hứa về những bức tranh quay lại cào cấu xé nát ruột gan con! Dì đi rồi thì lời hứa ấy trở nên dang dở, không cách nào con thực hiện được, không cách nào!
Chớp mắt là 1 đời người, 1 đời người và những thành tựu quá đỗi tự hào ấy đôi khi chỉ còn là những mảnh kí ức chắp nối. Giờ đây nó lại còn nhoè như một thước phim cũ, một tấm ảnh trắng đen, sót lại trong giấc mơ của một vài người khác. Cái chớp mắt này nó nhanh đến mức con còn chẳng kịp lau khô nước mắt mình...
Cảm giác mặt mũi tèm lem, cái cổ ướt nhẹp khó chịu quá, làm con phải lồm cồm bò dậy. Trời vẫn tối, không gian ảm đảm như nỗi buồn đã ở đây lâu lắm!
Con vội viết vài dòng, để sáng mai ngủ dậy sợ quên mất, sợ mai kia mảnh ký ức mờ nhạt này sẽ phai đi!
Hôm nay con thấy ba trong ảnh, tấm ảnh trong giấc mơ!
Trương Thị Ngọc Phương
2h sáng 02/9/2026




